A-bố-đô-lạp nửa tin nửa ngờ nhận lấy chai rượu, vặn nắp làm một ngụm rồi chép chép miệng. Ừm, rượu lần này ngon phết.
"Nói đi, có chuyện gì?" A-bố-đô-lạp tuy thèm rượu nhưng không hề ngu. Tên Trịnh Tam Dương này cất công mò đến tận đây dâng rượu cho hắn, chắc chắn là có việc muốn nhờ vả.
"Tôi muốn hỏi chút, bối mẫu của đội các anh rốt cuộc là bị ai thu mua hết rồi?" Trịnh Tam Dương biết thừa với cái hạng người này thì chẳng việc gì phải khách sáo. Dù gã có tỏ ra lịch sự thì chúng cũng chẳng nhớ ơn đâu, chi bằng cứ sòng phẳng giao dịch, một chai rượu đổi lấy một tin tức, với gã thế là đáng giá."Có một thương lái tốt thu mua hết rồi." A-bố-đô-lạp lại tợp thêm một ngụm rượu, nói: "Tốt hơn mày nhiều!"
"Thương lái tốt á?" Trịnh Tam Dương bực bội hừ lạnh một tiếng: "Thì có cái quái gì tốt?"




